Why Political Economics? (nerds’ version)

Yes, why indeed. Why study such a field that is unpopular at best, obscure at worst, and not to mention being stigmatized? Well, I have to admit, those adjectives means attraction to me rather than aversion, just as the popularity, the commonness and the hegemony of Liberal Economics rings a banal note. Yet my obsession with unorthodoxy is not boundless and groundless – that it may nudge me to give an interested look into a non-conformist idea does not mean it dictates an automatic adoption (which explains why I have not run around naked or pierced my nose, my belly button, or whatever they pierce these days.) In other words, Why look into Political Economics – because it is a new perspective. But Why study Political Economics? – that I will seek to explain with no more delay.

From an academic standpoint, Political Economics wields a much greater explanatory power than Liberal Economics. Even though I have reached that conclusion mainly through my case-by-case acquaintance with both, I did attempt to present a few general and fundamental reasons whose legitimacy you readers can judge with logical reasoning and without extensive background knowledge.

One, economic decisions in real life are not made by economists, but by political institutions. There is much more that comes into play rather than purely economic rationale. To investigate the real world with a politically insulated tool that is liberal economics is, therefore, very naïve. That is not to say economists are ignorant of their apolitical assumption – they are not; and indeed, for every science it is necessary to adopt a certain sets of foundational assumption upon which further work be built. However, there is a point at which your assumption becomes too gross for your ensuing work to be a meaningful description of the world.

Two, humans are saturated with values and interests that, comically, do not count in liberal economics. Equality, compassion, nationalism, political legitimacy, etc. all manifest in and exert influence upon economic decisions. This is why governments have gone beyond the prescribed role of maintaining stable macroeconomics factors and into making policies that redistribute wealth, nurture an industry, or even preserve a political order. This is why nations have not been content with their niches assigned accordingly to comparative advantages, but have striven to construct their own competitive strength. That is why China has adopted an uncanny developmental path without a domestic private sector. That is why Vietnam has placed Dung Quat Refinery at a less than economically efficient location. How much of that, I wonder, can liberal economics explain?

Three, liberal economics was developed along with Western industrialization, a very different historical context that shows not few incongruences with today economies. Western economic and political success and its consequent hegemony have indubitably endowed liberal economics, its child, with an infallible legitimacy that we so often assume to be universal, despite its obvious historical particularity. This orthodoxy in perspectives has an armor that is more dogmatically unyielding than we would like to admit – indeed, how much has changed within the economics department to accommodate the real, vibrant and unprecedented (both in speed and nature) development of East Asian miracles or today China? The armor of self-perpetuating orthodoxy has been too impenetrable for the moribund core it protects to be noticed, or rather, to be admitted.

Four, in late developers with a transitional economy like that of Vietnam, politics inarguably plays an even more instrumental role. The legacy of a heavy-handed state is not yet to wither away, the decision-making process has not yet matured enough to be rational, and economic policy, as many others, is a political negotiation at its core. Therefore, recommendations made by liberal economists are all good and true, only useless, since their adoption has little to do with their merits. Economists, after all, do not run the world.

Five, well, it may not be a good idea for economists to run the world either. Because liberal economics, amoral, valueless, and apolitical as it is, resembles a rulebook rather than a theory on how to conduct our society. If we increase money supply, interest rate will fall; if we increase government spending this much, output will rise this much; or, to conclude, if we do this, that will happen. But whether would we want that certain thing to happen liberal economics does not say. It assumes that we all want a higher output, more income, more return, without realizing that within a relentless pursuit of those things, there lay regional disparity, exploitative investment, or unsettling materialism.

For a reconciliatory note, I recognize that there are indeed people who study Economics because they love it. And don’t take me wrong: I have an utmost respect for passion. I would argue, however, that the unnaturally high rate of students majoring in economics suggest a certain degree of affected interest. If you have faith in Economics, please do not hesitate to go forward. But if you find something else more appealing, or believe there is a better way to reconstruct our view of the world, why let the popular thing enslave yourself?

  1. HK said:

    I just read this paper for my Political Econ of Development class two days ago and thought of your blog post. The paper is “Field Experiments and the Political Economy of Development” by Humphreys and Weinstein. They really prove how “scientific” Poli Sci is. They also point out four challenges in this study that I suppose are present in any kind of social studies.
    1. to ensure that studies which may serve as program evaluations for partners provide more general lessons for social scientists.
    2. need to seek greater nuance than is generally sought in clinical trials, focusing not simply on aggregate casual relationships but on the mechanisms that underlie them, i.e. why something is the way it is.
    3. depends on replicating studies across sties and developing measures that are “portable”
    4. have to move beyond the very micro level at which many now operate. Much of the politics of development happens at an elite level, among ministers, members of parliament, leaders of business, and int’l donors. (This is quite clear in VN T_T)

    Anyway, this got me start thinking on the methodology in studying Poli Sci. There are experimental methods that could take years or even a life time. One question I have is, how do you measure “corruption”? For instance, when we look at “growth rates,” there some factors we need to consider because “growth rates” are dependent on them, i.e. physical & institutional infrastructure, aids, natural resources, corruption, etc.

    Just my two cents :”>

  2. anhqle said:

    cái ý thứ 4 của bạn là như thế nào cơ? Ý cậu là a meaningful investigation must place proper emphasis on the elite level politics as well? Cái này mình đang hy vọng là hướng đi cho research của mình 😀 Vì literature on transitional economies có hai phe: 1 là top down reform, 2 là bottom up societal pressures (phe 2 đang nhỉnh hơn 1 chút thì phải.) Mình hy vọng tìm được proper place for the somewhat discretionary policy making in the scheme, instead of a passive actor whose sole role is to sanction what’s already going on at the local level. Tớ có cái impression là gần đây, on transitional economy, người ta coi trọng societal forces hơn. Nhưng theo như cậu học thì không phải thế à? Vẫn có sự chú ý tới elite level of politics à?

    Còn để measure mấy cái như growth với corruption, thì đúng là khá ambiguous, nên người ta mới đẻ ra đủ loại index, criteria này nọ. Nếu mà tìm đọc mấy tài liệu về corruption thì trong phần methodology thế nào người ta cũng có tổng quát qua về các generally agreed upon measurements đấy.
    Corruption bọn tớ chỉ học qua (mà tớ lại gần như skip cái reading duy nhất ấy :”>) Sau này đọc lại thì thấy ngoài một vài numerical data (proxy measurements, vd như thời gian/số giấy tờ để đăng kí một cái gì đó, hoặc corruption index của WB và Heritage Foundation (?)), thì cái ông tác giả (so sánh corruption in Korea and Philippines, the two polar developmental cases) phải dùng cả anecdotal, interview này nọ nữa. Tớ thấy mấy cuốn về VN cũng vậy. 😕

    Công nhận là đo đạc mọi thứ ở trong social science/đánh giá những đo đạc ấy đều khó cả 😀 Thế mới thấy academic integrity ở cái twilight zone này lại càng cần thiết.

  3. Quang said:

    Là một người học economics vì thực sự yêu thích nó, anh xin có một vài đóng góp sau:

    Theo anh hiểu, point xuyên suốt bài của em là:
    “Ta nên study political economics vì nó sát thực tế hơn là traditional economics”.
    Điều này đúng, nhưng ta cần xét thêm vì sao nó đúng.

    Việc xa rời thực tế của traditional economics xuất phát từ cách tiếp cận của nó. Môn kinh tế đơn giản hoá các tiên đề, ví dụ như nó không xét đến các giá trị “con người” như em nói. Với các tiên đề đơn giản như vậy, các prediction mà economic theories đưa ra hiển nhiên sẽ mang tính chất “lý tưởng”. Tuy vậy, khi nghiên cứu một hiện tượng xã hội, việc đơn giản hoá các tiên đề (đôi lúc đến mức phi lý) là một điều cần thiết. Nhờ đó ta có thể thấy rõ được bản chất sự việc, ví dụ như yếu tố nào đang tương tác với yếu tố nào, yếu tố nào là thiết yếu, yếu tố nào có vai trò không thực sự nổi bật và ta (tạm thời) có thể bỏ qua.
    Sau khi đã hiểu rõ bản chất sự việc như vậy (tất nhiên vẫn là một cái nhìn rất simplified), thì ta mới dần dần relax các assumptions để chúng đáng tin và gần thực tế hơn, để xem sự tương tác giữa các yếu tố có gì thay đổi, và các prediction đưa ra có gì khác so với prediction “lý tưởng”.

    Chính vì thế, hiển nhiên political economics sát thực tế hơn traditional economics, vì nó bản chất nó vẫn là traditional economics, với các tiên đề đã được mở rộng. Các tiên đề mới của political economics có thể incorporate moral values, disparity etc. vào các model economics. Tuy vậy nếu không có economics làm groundwork phía dưới, sẽ rất khó để political economics vươn tới tầm “sát thực tế”. Ví dụ, nếu em định nghiên cứu giá đồng đôla liên quan thế nào tới quan hệ Việt-Mỹ, mà không hiểu các economic theories về supply&demand và exchange rate determination, thì em rất dễ lâm vào tình trạng “chém gió”. Những lý thuyết kinh tế chính là những lí luận logic cơ bản để em có thể incorporate thêm các yếu tố chính trị vào.

    Nó tương tự như kiểu học pure math với học applied math ấy. Applied math được xây dựng với pure math làm giá đỡ phía dưới. Thật khó để nói cái nào hơn cái nào, vì thực sự nếu thiếu một trong hai cái, thì cái kia cũng mất giá trị với cuộc sống con người.

    Cuối cùng, anh đồng ý rằng hiện nay có quá nhiều người học economics theo phong trào, mà không thực sự hiểu rõ về bản chất và nhiệm vụ của nó. Anh thấy rất nhiều bạn trẻ ở VN, học ĐH khoa kinh tế, nhưng thường than vãn rằng “mấy thứ này làm sao mà áp dụng được, sao mình lại phải học nhỉ”. Suy nghĩ này anh cho rằng là vì nhiều người cứ nghĩ học econ dễ xin việc, cho nên đánh đồng luôn là học econ thì phải áp dụng được ngay. Mà điều đó thì hơi ngược với bản chất “nghiên cứu cơ bản” của economics.

    Ok, that’s all i’m gonna say for now. Hi vọng vài ý kiến trên hữu ích cho em 😉

    • anhqle said:

      Cám anh nhiều vì đã quan tâm 😀 Chính xác là em rất đồng ý với những điều anh nói. Economics bản thân nó tồn tại có vai trò và sự hữu ích rất riêng và quan trọng. Political Economics, đúng như cái tên của nó, bổ trợ (và hoàn thiện, nếu anh cho phép) chứ không thay thế hay bác bỏ Economics.

      Đương nhiên là em phải thú nhận vì viết với mục đích thuyết phục, nên các ý đều được nhấn mạnh thêm theo 1 hướng định trước. Dẫu sao thì cũng hy vọng qua entry này và cả ý kiến của anh, mọi người có cái nhìn chính xác hơn về Economics.

      Có một điều em thấy khá lạ lùng là mọi người thường kêu giáo dục ở Việt Nam học chỉ để điểm tốt, rồi thi đỗ đại học, rồi … rồi sao nữa? – tức là, giáo dục phục vụ thi cử chứ không bồi dưỡng con người. Nhưng ai cơ hội đi du học, lại vẫn đâm đầu vào econs với cái lí do xin việc (trong khi ai có hiểu biết về vấn đề này biết rằng những kiến thức của thuần econs không thật sự áp dụng được trong công việc.) Vậy là, giáo dục lại phục vụ xin việc chứ không được tận dụng để mở mang kiến thức, cách nhìn. Không biết rằng mọi người có nhận ra hai sự việc, thái độ này chính là một hay không?

      Hy vọng sẽ có dịp trao đổi thêm với anh 😀

  4. Nguyen Trung Hieu said:

    I like so much bài này của bạn. Mình cũng có nhiều suy nghĩ và quan điểm như bạn.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: